Chẳng May Em Làm Vỡ Một Lọ Hoa Đẹp

*

RSS
*

*
*
*

Đề bài: Chẳng may em tiến công vỡ lẽ một lọ hoa đẹp nhất. Hãy kể lại vấn đề kia.

Bạn đang xem: Chẳng may em làm vỡ một lọ hoa đẹp

Tmê mẩn khảo bài xích làm cho của người tiêu dùng Nguyễn Thị Oanh lớp 8A ngôi trường THCS Lâm Đồng

Ngày nhỏ, ai ai cũng gồm lần làm hư, có tác dụng hỏng đồ vật vào gia đình. Em đã và đang gồm một đợt trót cá tính làm vỡ tung một lọ hoa siêu đẹp của bà. Lỗi lầm ấy sẽ đem lại mang lại em các bai học.

Đó là một lọ hoa bởi gnhỏ xíu sứ đọng Bát Tràng được tráng men White, vẽ mực xanh trơn bóng, sáng bóng. Nó được trân trọng để lên trên bàn thờ tổ tiên giữa nhà. Mẹ em nói kia là 1 trong kỉ thiết bị thời tthấp của bà, bà đang giữ lại gìn, yêu thương chiếc lọ ấy mấy chục trong năm này, lọ hoa này còn có số tuổi nhiều hơn thế nữa cả tuổi của bà bầu em. Bà quý dòng lọ ấy lắm. Thỉnh thoảng bà lại mang lọ ra dọn dẹp cho sáng loáng. Mỗi lần như vậy, bà nhìn dòng lọ lần chần chán, đôi mắt sẽ nhnạp năng lượng nheo vì chưng thời hạn lại ánhlên vẻ long lanh lạ mắt. Ai cũng biết cảm tình bà giành cho chiếc lọ phải hết sức giữ gìn, mến yêu. Mỗi lần cải thiện bàn thờ người mẹ lại cảnh giác đặt nó vào trong 1 cái hộp xốp nhằm tách va đập.

Buổi sáng sủa hôm ấy.

Mọi bạn trong nhà em đi làm không còn cả. Bà đi thanh lịch nhà bà láng giềng chơi. Em ở trong nhà một mình bi quan vượt bèn rủ mấy anh bạn thanh lịch đơn vị bóng đá, sân nhà em rất lớn, đầy đủ cho chục đứa bằng tuổi em bóng đá, đùa nghịch. Đi một vòng quanh buôn bản, em đã Hotline được sáu thằng bạn cùng sang chơi.

Cả đàn hò reo háo hức cùng với trái trơn tròn. Em thê hiện năng lực bởi hồ hết mặt đường dắt trơn vằn vèo và đều cú sút “thần sầu”. Đang bao gồm nhẵn trong chân, em có được chân tung một cú bớt thật bạo dạn. “Rầm!”. Cửa công ty em msinh sống tung. Bóng va vào cửa, rơi “bịch!” xuống sân. Đáng lẽ cần chạy ra ngừng hoạt động thì em lại vượt hào hứng với trái trơn mà lại hăm hở lao vào đá tiếp.

Em lại sở hữu láng trong chân. Dắt nhẵn. Rê bóng. Và... “Sút!”. Em hét lên và có được một chân giảm nhẵn về phía “form thành” team chúng ta. Nhưng láng lao thẳng vào nhà, bay về phía bàn thờ tổ tiên, đập lệ chiếc lọ. Lọ hoa từ bỏ bên trên cao rơi xuống vỡ vạc tan thành gần như mảnh vụn. Em tá hỏa lao vào bên. Sững sờ. Trời ơi! Biết làm sao bây giờ?

Đám chúng ta xôn xao rồi từng đứa một đi về. Em lo ngại ngồi lo lắng. Biết nói gì với bà bây giờ? Bà sẽ rất tức giận. Bà vẫn la mắng em. Bố bà mẹ sẽ rầy la trách nát, thậm chí... đánh em. Em nhắm đôi mắt khiếp sợ nghĩ về tới các điều có thể xẩy ra.

Xem thêm: Trị Mụn Với Bột Trà Xanh Trị Mụn Giúp Da Mịn Màng, Bí Quyết Trị Mụn Hiệu Quả Bằng Bột Trà Xanh

Em sẽ gian khổ do tội vạ của chính bản thân mình thì giờ đồng hồ gậy lộc cộc phòng xuống Sảnh vang lên. Bà đang về! Em chạy vội ra sảnh, miệng đính bắp: “Bà... bà ơi!”. Bà ngước lên quan sát em, lo lắng hỏi: “ Sao cố gắng con? Có Việc gì mà khía cạnh tái ngắt lại thế?”. Em run rẩy: “Bà ơi... chiếc lọ hoa bị đổ vỡ. Con... bé xin lỗi”. Bà khẽ đơ mình. Bà đi nhanh hao vào trong nhà, sững sờ nhìn đa số mảnh vụn đổ vỡ chảy tành của chiếc lọ bà hằng giữ gìn mấy chục năm. Em gấp rút tránh cơn giận của bà có thể mang đến bởi một lời nói dối: “Chúng con bóng đá... Thằng Tí nó bớt vào”. Bà ko nói gì chỉ run run lặt phần nhiều mhình họa vụn đặt vào trong 1 chiếc bình cũng bởi gốm.

Đúng lúc đó, cha mẹ em đi làm về. Em lại run sợ rời tội bằng khẩu ca dối như Lúc nãy. Mẹ để ý nhìn vào đôi mắt em hỏi nhỏ: “Con nói thiệt chứ?”. Em nhắm mắt, cúi đầu nói khe khẽ: “Vâng ạ!”. Mẹ không nói gì nữa, lẳng yên ổn đi sẵn sàng bữa trưa.

Bữa cơm trắng trưa hôm đó là 1 trong những dở cơm ai oán. Cả nhà lặng lẽ âm thầm nạp năng lượng không có bất kì ai nói câu gì. Nhất là bà. Người ăn uống chưa hết sống lưng cơm trắng đang chấm dứt đũa bước vào phòng. Đôi mắt bà u sầu, gian khổ. Em ăn uống cũng không im lòng. Ttránh ơi! Em đã làm cái gi thế này? Chỉ vì chưng mài miệt nghịch đá bóng, chỉ vày bất cẩn mà em đã làm mất đi một kỉ trang bị quý hiếm của bà. Nhưng tội tình rộng là em đã nói dối. Lời giả dối trơn tuột tru nlỗi một đứa gian dối chuyên nghiệp. Đổ tội mang lại thằng Tí, em đã tránh được mọi mắng mỏ, trách mắng, tuy nhiên ko tránh được sự dằn lặt vặt về lỗi lầm của mình.

Giấc ngủ trưa ko an lành. Em thấy một nhẵn bạn bay ra trường đoản cú chiếc lọ hoa sẽ vỡ. Đó là một trong những cụ già trông hết sức đỗi quen thân. Cụ nhìn em chú ý rồi thởlâu năm hỏi: “Sao nhỏ lại nói dối? Sao bé lại nói dối?...”. Câu hỏi cứ đọng ngân vang đầy ám ảnh. Em sốt ruột ngồi nhảy dậy, mồ hôi ướt tầm tã. Em cấp vã đi sang phòng bà rồi cứ núm òa khóc nức nở:

- Bà ơi... Hu hu...!

Bà băn khoăn lo lắng hỏi:

- Con làm thế nào vậy?

- Hu hu... Bà ơi, nhỏ sẽ giả dối. Chính bé sẽ làm vỡ lọ hoa của bà...

Bà ôm em vào lòng, xoa đầu em rồi thủ thỉ:

- Con biết thừa nhận lỗi là tốt. Con biết không, đó là cái lọ ông khuyến mãi bà khi còn tthấp. Bà giữ lại nó đang lâu...

Ttách ơi, vậy cụ già trong niềm mơ ước vừa rồi là ông nội em đó. Bố đã có lần nhắc rằng ông mất lúc tía còn bé dại, bà cứ đọng nghỉ ngơi vậy nuôi bố mập lên. Em chỉ được nhận thấy ông sang một bức vẽ truyền thần. Chẳng vậy nhưng em thấy khuôn mặt ấy vượt quen thói.

Em nhẹ lòng Khi sẽ nói ra được lời thụ lỗi của chính mình. Vậy là bà ko trách mắng gì em. Càng nghĩ về chiếc lọ sẽ vỡ, em càng thấm thìa rộng tình cảm mái ấm gia đình ấm áp thiêng liêng. Nhìn quanh bà, em hiểu rõ rằng từng đồ vật đều có cuộc sống riêng rẽ của nó. Mỗi món đồ phần đa thêm với một kỉ niệm riêng biệt nhưng chỉ đều ai biết trân trọng cảm tình bắt đầu phát âm được.